Con dâu lười như hủi, đùn đẩy hết mọi việc cho mẹ chồng

(Khỏe Plus 24h) - Càng ngày cô ấy càng lười, đùn đẩy hết công việc cho mẹ em. Đã thế, vợ em còn suốt ngày la cà, buôn chuyện với hàng xóm. Em đã nhắc nhở cô ấy nhiều lần nhưng vẫn nước đổ lá khoai.
Em năm nay 22 tuổi, là con một trong gia đình. Bố em mất khi em đang học lớp 12, mẹ em năm nay 42 tuổi bị bệnh đau chân. Em vừa bán hàng vừa sửa điện thoại ở cửa hàng của cậu. Làm được 2 năm thì em quen với vợ em bây giờ, lúc đó cô ấy mới 18 tuổi. Trong thời gian quen nhau, chúng em đã đi quá giới hạn và cô ấy có thai.
Sau khi được sự đồng ý của hai bên gia đình, chúng em làm đám cưới. Sau đó vợ em sinh được một bé trai, đến nay 7 tháng tuổi. Tính vợ em trẻ con và không nhanh nhẹn, cô ấy chỉ biết lau nhà, cắm cơm chứ không biết làm gì hết. Kể cả khi có con rồi, cô ấy cũng chỉ cho con bú và ngủ, còn việc chăm nom em bé đều do mẹ em làm hết.
Con dau luoi nhu hui, dun day het moi viec cho me chong
Con dâu siêu lười, mọi việc mẹ chồng đều phải gánh vác. Ảnh minh họa.  
Lấy nhau một thời gian, chúng em thuê nhà vừa để ở vừa để làm hàng quán và sửa điện thoại. Vợ em cũng nhận trông giữ xe để kiếm thêm thu nhập. Thế nhưng vợ em rất lười nên em vừa sửa điện thoại vừa phải coi xe giúp cô ấy. Đã thế cô ấy còn không biết làm việc nhà không biết chăm con. Em phải nhờ mẹ em đến giúp đỡ.
Em bảo vợ rằng đã ra ở riêng rồi thì nên chịu khó hơn, tập nấu ăn, chăm con và làm việc nhà chứ mẹ cũng không thể giúp đỡ mãi được. Thế mà cô ấy chẳng chịu nghe. Càng ngày cô ấy càng lười, đùn đẩy hết công việc cho mẹ em. Đã thế, vợ em còn suốt ngày la cà, buôn chuyện với hàng xóm. Em đã nhắc nhở cô ấy nhiều lần nhưng vẫn nước đổ lá khoai.
Có lần cô ấy đi chơi không về nấu cơm, con thì mẹ em trông, xe thì do em coi và trả cho khách. Lúc cô ấy về em hỏi là đi đâu, tại sao giờ này mới về, vợ em không trả lời được mà còn quay ra mắng em là "không tự lo được à". Em rất bực mình tức giận nên hất đổ mâm cơm. Vậy là cô ấy bỏ con em lại rồi bỏ đi luôn. Đêm con em đói mà không có sữa ăn nên quấy khóc suốt. Thương con em phải bế bé lên nhà dì bú nhờ. Mẹ em đành phải gọi điện bảo cô ấy về.
Mẹ em nói lần sau mà cô ấy bỏ đi như vậy thì sẽ không tha thứ nữa. Tưởng sau lần đó vợ em sẽ thay đổi nhưng cô ấy vẫn chứng nào tật nấy. Hôm vừa rồi trong bữa cơm, vợ em ăn mà không mời ai cả. Em bảo vợ rằng "từ lần sau ăn cơm thì phải mời tất cả mọi người, không người ta lại bảo anh không biết dạy em". Thế mà cô ấy quay sang sẵng giọng "mày á, chỉ có mẹ mày hầu được thôi". Vì cô ấy nói năng hỗn láo nên em đã tát cho cô ấy một cái. Vậy là cô ấy đùng đùng bế con bỏ về nhà mẹ đẻ.
Sáng hôm sau, mẹ em sang nhà thông gia nói chuyện và hỏi thăm vợ con em. Thế nhưng mẹ cô ấy không cho bà vào. Mẹ em đành đứng ở cửa kể hết mọi chuyện đã xảy ra. Có điều, mẹ vợ em nói rằng chuyện của chúng em thì để chúng em giải quyết.
Mấy ngày hôm nay, em ăn không ngon ngủ không yên, nhưng mẹ vợ cấm cửa nên em không thể gặp vợ con được. Em không biết phải làm thế nào bây giờ?
(Ghi theo VOV2)
Hải Sơn

BÀI ĐỌC NHIỀU

Tin tức Yêu - tám mới nhất