Phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng quả không sai

Chị còn chưa được thấy mặt con thì đã ra đi mãi mãi, thế mới nói phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng quả không sai.

Ngày anh và chị lấy nhau khi đó ngoài căn nhà trọ 10 mét vuông và tình yêu nồng cháy ra thì họ chẳng có gì cả. Lúc đó anh nói với chị sẽ cố gắng thật nhiều để sau này mua tặng vợ 1 căn nhà nhỏ. Chị nhìn anh mỉm cười hạnh phúc, sau hơn 1 năm kế hoạch chuyện sinh con cái, tích góp tiền công với vay mượn cuối cùng họ cũng mua được căn nhà 60 mét vuông trả góp.
Khỏi phải nói chị và anh đã hạnh phúc đến nhường nào, anh là 1 người yêu vợ nhưng tính tình khá gia trường. Nhà anh mỗi anh là con trai, bố anh lại là tộc trưởng nên anh luôn khao khát có 1 đứa con trai. Ngày chị mang bầu anh mừng rỡ, anh cứ chờ đến ngày đi siêu âm để biết giới tính con. Thấy chồng háo hức chờ đợi chị lại thấy áp lực vô cùng.
Ngày hôm đó khi bác sĩ bảo cái thai là con gái chị bặm chặt môi còn anh bỏ ra ngoài. Chị nín thở sợ hãi, chị sợ lần này anh lại bắt mình bỏ như thời sắp cưới. Hồi đó chị có bầu nhưng vì là con gái hơn nữa kinh tế đang khó khăn nên anh bảo chị bỏ.
Phu nu hon nhau o tam chong qua khong sai
 
Chị đã đau khổ mất 1 thời gian dài, suốt chặng đường đi về anh không nói câu gì làm chị buồn trĩu lòng. Tối đó ăn cơm xong, chị thỏ thẻ với anh:
- Con gái đầu lòng cũng tốt mà anh, mình sinh con rồi sau này nó giúp mẹ chăm em càng vui chứ sao?
- Tốt cái gì mà tốt, em bỏ đi. Anh biết làm thế em sẽ buồn nhưng anh thực sự rất muốn có 1 đứa con trai.
- Để sau đi anh, lần này mình cứ sinh con ra đã, nó có tội tình gì đâu.
- Sinh nó ra, 3, 4 năm sau mới đẻ tiếp khi đó già rồi còn sản xuất được con trai không? Thôi không nói nhiều mai anh đèo đi bỏ thai không to quá lại không bỏ được.
Đêm đó chị khóc nghẹn, thậm chí quỳ gối van xin anh nhưng anh không chịu. Bỏ con lần 2 trái tim chị như có ai đâm vào, chị thấy mình thật tàn nhẫn khốn nạn. Nửa năm sau chị lại có bầu lần này chị cũng sợ đến mức mất ăn mất ngủ. Chị sợ lịch sử lại lặp lại và cuối cùng nó cũng xảy ra. Lần này còn là thai đôi, nhưng anh gạt hết lắc đầu. Bác sĩ nói bỏ thai đôi rất nguy hiểm cho cả mẹ và bé thậm chí ảnh hưởng đến khả năng sinh sản của vợ nhưng anh vẫn nằng nặc đòi bỏ con. Chị gào lên:
- Anh có còn là con người không, sao anh tàn nhẫn vậy. Nó là con anh đấy, nếu anh không muốn nuôi nó thì ly hôn đi. Tôi sẽ nuôi.
Nghe chị nói vậy anh lại xuống nước ngọt ngào van xin, thậm chí anh còn khóc. Sau bao ngày sống không bằng chết cuối cùng chị chưa kịp đến bệnh viện bỏ con thì đã bị ngã sẩy thai. Chị khổ sở, khóc cả tuần liền còn anh thì hớn hở:
- May quá đỡ giao kéo tốn kém.
Nghe câu nói đó của chồng chị chỉ muốn giết người, vậy là 4 đứa con nhỏ bé tội nghiệp của chị đã ra đi mãi mãi. Nỗi đau chưa dừng lại ở đó, khi chị bị trầm cảm chưa muốn để anh động vào thì anh lại có bồ. Cô ta làm cũng công ty anh mới chuyển đến. Càng ngày anh càng biến chất thay đổi chị không nhận ra chồng mình nữa. Chị tự hỏi người đàn ông năm xưa chị yêu đâu rồi. Chị buồn về chuyện anh bắt bỏ con chứ chưa biết chuyện anh đã có bồ. Có hôm uống rượu về chị bảo:
- Sao anh uống nhiều thế?
- Mặc kệ tôi, cô cút đi nhìn cô là tôi thấy ngứa mắt rồi.
Hơn 3 năm sống bên nhau chị thấy cuộc hôn nhân này sắp giống như địa ngục. Chị cũng không biết chị sai ở đâu nữa. Rồi chị mang bầu lần thứ 4, lần này chị hứa sẽ không bỏ con nữa. Anh nhìn chị cười khẩy:
Chắc lại thị mẹt thôi, đồ đàn bà như cô thật ngu xuẩn có mỗi đẻ con mà cũng không biết đẻ. Thôi bỏ sớm đi đến khi muộn quá lại kêu tôi tàn nhẫn.
- 4 lần bỏ con là quá đủ rồi lần này em van xin anh hãy cho em sinh đứa bé ra.
- Tùy cô, muốn làm gì thì làm tôi sẽ kiếm con trai của riêng tôi.
Câu nói của anh khiến chị ngồi phịch xuống ghế hóa đá, chị sờ lên bụng rồi bật khóc. Giờ chị đã hiểu vì sao dạo này anh hay đi về muộn như thế. Chị bầu bí nghén ngẩm 3 tháng liền chỉ ôm chậu nôn, người sụt luôn 1 lúc 5 cân, nhưng vì con nên chị cố gắng. Còn anh chẳng đoái hoài gì đến vợ, ngày bác sĩ báo tin đứa bé là con trai. Chị vui mừng đến chảy nước mắt, định nói cho anh biết nhưng rồi lại thôi, chị định sinh con xong chị sẽ ly hôn. Ngày chị trở dạ, đau đớn chị cầu cứu anh. Anh cằn nhằn:
- Đồ đàn bà rách việc, đẻ đái gì vào giữa đêm thế này.
- Xin anh hãy gọi xe giúp em, em đau quá. Con trai mình hình như muốn ra đời rồi.
- Sao…. Con… con trai ư? Sao cô không bảo sớm.
Anh hốt hoảng đưa vợ đến bệnh viện, bác sĩ kêu mổ gấp. Sau 1 hồi nín thở chờ đợi cuối cùng anh cũng nghe được tiếng trẻ con khóc, anh vui mừng lâng lâng. Nhưng cánh cửa vừa mở bác sĩ liền bảo:
- Con trai anh đây còn vợ anh…
- Vợ tôi làm sao hả bác sĩ.
- Cô ấy qua đời rồi, sức khỏe yếu quá. Chúng tôi xin lỗi, chúng tôi đã cố hết sức rồi.
Anh ngồi phịch xuống sàn, vò đầu bứt tóc rồi khóc. Lúc này anh ân hận vì đã quá vô tâm tàn nhẫn với vợ thì đã quá muộn. Anh nhớ lại những việc mình đã làm những lời mình đã nói thật tàn nhẫn và cay độc. Chị mất trong 1 chiều đông lạnh lẽo, ai cũng sốc ai cũng thương cho người phụ nữ xinh đẹp hiền hậu nhưng bất hạnh ấy. Chị còn chưa được thấy mặt con thì đã ra đi mãi mãi, thế mới nói phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng quả không sai.
Theo Blogtamsu

Bình luận

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu.
Sử dụng lại thông tin email và họ tên từ lần bình luận gần nhất

Tin video xem nhiều nhất

Hoàng Kiều cười tít mắt khi hội ngộ Ngọc Trinh ở Thượng Hải

BÀI ĐỌC NHIỀU

Tin tức Yêu - tám mới nhất